
“Quê hương là chùm khế ngọt”
Nghẹn dừng tay
em gọt trưa nay
Anh lời buồn
nhớ gì được ra đây
Không nhìn em nghe
sao biết mặt quay
Dặn mấy mong bao
chỉ ấy
giãi bày
Còn những
giữ mãi này
cấm nói.
Em chẳng hiểu ngược đâu
câu anh dấu dối
Mắt thầm đôi lúc rối
long lanh
Ngay ngắn bàn im chén ấm lạnh tanh
Quê hương giờ nghèo vắng vườn xanh
Ngõ chắn
tường quanh
chuồng gà công nghiệp
Hương bưởi hương chanh
đành rồi hết
Thôi dừng tay
anh hay biết
trưa nay.
Ngày 24-02-1989-hxd
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét