Áo đỏ em về Hoa qua trước ngõ.
Tuổi ba mươi có khi anh sẽ nhớ.
Để khác đi mỗi khi tựa cửa
Im lìm trăng lên phía sau vai
Bóng mình... chắc không phải bóng ai.
Áo đỏ em về thức dậy lòng trai
Lá vàng theo theo gió.
Tuổi ba mươi chắc gì anh đã có
Một thoáng buồn, thầm lặng, dẳng dai
Bởi sắc màu kia không dễ nhạt phai.
Em về áo đỏ trong mơ
Con nhện bên hè chiều nào cũng mắc
Con dế nhỏ bây giờ cũng nhắc
Tuổi ba mươi anh cũng nhớ là mình
Hình như...có một điều quên mất.
Ngày 31-12-1988-hxd
Hoh đã để mình "lặn" vào thơ từ thời tuổi trẻ rồi sao? HG đọc thực sự tìm thấy nhiều chất thơ trong các con chữ. Hoh còn giữ hồn thơ để làm thơ đến khi nào?
Trả lờiXóa