Một quãng đường quen rồi ngước mắt
Giật mình khi cánh hoa rơi

Mưa phùn rơi cành ngọn cao vời
Cây gạo nở màu hoa thắm thiết
Trông xa như cành đào tết
Người yêu hoa thật phóng khoáng tâm tình.
Nét hồn nhiên đi qua tuổi học sinh
Nốt nhạc cao tiếng ve vào mùa hạ
Tiếp chuyển đến nhiều điều kỳ lạHoa gạo nở tháng ba
Tháng năm hoa phượng đỏ.
Trắng xoá bông gạo bay theo chiều gió
Buổi trưa hè nào xa lắng niềm mơ
Tên cho cây có tự bao giờ
Màu bông trắng gợi mùa no đủ
Nhà giã gạo, tiếng rơi hoa trước ngõ
Trong lao xao mẹ nhẹ tay sàng
Lá trầm trồ sâu tơ thả cành ngang
Nét hồn nhiên đi qua tuổi học sinh
Lóng lánh xuống gốc cây u bắp
Ngược thời gian, hoa càng tươi màu thắm sắc
Em chẳng cười môi giữ chặt lòng tôi.
Những ngày rồi nhớ lắm Đức giang ơi!
Ven chân đê cũng dáng cành như thế
Cây rất biết mình không đơn lẻ
Chiều bên sông có tôi đứng một mình

Dòng xuôi êm bóng ngả im lìm
Con thuyền đậu dập dềnh mặt nước.
Tất cả hoá xa xôi, tất cả thành quen thuộc
Tháng giêng hai cây chưa nhuốm sắc trời
Tôi lạ lùng em tươi tắn làn môi.
Bao tâm tư tuy chẳng nói ra lời
Cây thắm mãi màu hoa tươi đỏ.
Tháng ba về hoa lại rơi đầu ngõ
Xanh dần lên những chấm lá li ti
Sự già nua chụm ở gốc xù xì
Cho thân cây một dáng hình trai trẻ
Và hồn tôi bỗng thành thơ bé
Giữa mông mênh cuộc đời.
Ngày 15/07/1980-hxd
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét