Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

CÔ ĐƠN

Khi vui chẳng nhớ gì, tất cả
Buồn buồn thơ viết nhiều hơn
Chiều không mưa ngõ nhỏ rêu trơn
Em mắt dõi nhìn tôi xiêu ngả


Em giơ tay mà xa cách quá
Chơi vơi tôi với lại thăng bằng
Dối lòng rằng chỉ rắc rối sao trăng.

Nhưng trăng vẫn mọc, từ khi lá lúa

Trăng gài qua song cửa lưỡi liềm
Náu sau hiên, hớn hở trước thềm
Thân mến lắm người đêm thức đợi
Tôi không nói, không tôi không nói

Để khi buồn thơ viết chăm hơn
Để một mình thấm thía hết cô đơn.

Năm 1991-hxd

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét