Mặt trời níu bóng đỉnh đèo núi xa.
Đường quanh xanh đậm cỏ già
Gió mơn man vết bỏng da của ngày.
Thẳng, cong nghiêng dáng hàng cây
Vàng tươi từng chiếc lá bay qua cành.
Mương ngưng mặt nước trong lành
Thẩn thơ là bạn đồng hành theo chân.
Cỏ hoa nắng nhạt tần ngần
Mây loang dải mỏng vắt ngang Ba Vì.
Chiều như muốn nói điều gì
Đồng bao la, lúa rầm rì không yên
Một mình kề cạnh thiên nhiên
Nhẹ, quên bớt những ưu phiền, chờ mong.
Thảnh thơi một chút trong lòng
Ngoảnh nhìn lại nhớ bòng bong thường ngày.
Việc này dở, điều kia hay
Khi vui, lúc gặp phút giây nặng nề
Vô tư mang nét vụng về
Khó khăn, dằn vặt, tự chê trách mình.
Chiều như gắng lại niềm tin
Không gian mềm mại khối hình tự nhiên.
Đồng đang đợi mảnh trăng liềm
Người chừng ấp ủ nỗi niềm yêu thương.
30/05/1988-hxd








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét