Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

ĐẬM TRONG NỖI NHỚ


Cũng bờ đất uốn quanh quanh
Xinh xinh cánh cổng tre cành dày ken
Bỗng như về lại thân quen
Ngôi nhà nhỏ, sáng giữa nền tre xanh
Nắng trưa thấp thoáng bóng xoan
Thẩn thơ ai đứng, ngập ngừng chờ trông.

Phà sang, chậm lắm, bến sông
Xôn xao tiếng nói, người đông, lặng dần.
Qua sông xao xuyến bước chân
Đường về Tiên lãng nửa gần nửa xa
Làng đây thấp thoáng nếp nhà
Tiếng ru tìm lại lời bà năm xưa.
Lá bầu ướt những cơn mưa
Ốc đi đánh đáo cò chưa tép về
Đến nhiều yêu những làng quê
Nét riêng thương mến như hè năm nay.
Nắng chiều đổ mãi bóng cây
Cam xanh cành trĩu, chuối sây ngả buồng.
Tóc tiên đất lấm mà thương
Bàn tay chăm dọn góc vườn sạch bong














 
Chọn trong bảy sắc cầu vồng
Cho cây huyết dụ tía hồng lá non
Hướng từ một cái sân con
Bâng khuâng dấu đất in tròn giọt tranh
Say im giấc ngủ đầu cành
Quả na dần lớn trong lành ngày qua



Bao nhiêu ký ức trôi xa
Niềm vui đến với bao la khoảng trời
Sà ngồi bên bếp cơm sôi
Bóng ngời trong ánh lửa cời lõi ngô
Chỉ vài nét nhỏ đơn sơ
Mà sao lắng đọng ướt mờ thời gian…
Làng dài như vết bàn chân
Lúa xanh xanh với cỏ lan quanh bờ



Nhớ nhiều là tuổi ấu thơ
Ngẩng cao trong cả khi mơ hãi hùng
Vai tròn đè nặng đôi thùng
Soi trong bể nước một vùng trời mây
Đỡ lên lớp rạ mọc dày
Vách tường đất nện mưa bay ướt hồi.

Gà như chẳng thiết tìm mồi
Xô tranh hòn sỏi tung rơi lại gần
Ngỡ ngàng nên hoá băn khoăn
Tỷ tê với chiếc lá vàng cầm  tay
La đà vươn một nhành cây
Lặng nhìn mắt hút như say ngôi nhà
Đường về xa bỗng thêm xa
Màn đêm buông xuống bóng nhoà mênh mông
                                      01/08/79

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét